Những bài thơ tình yêu Hà Nội mùa Đông hay nhất

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015
(thaidui.com) Tổng hợp những bài thơ tình yêu hay viết về Hà Nội vào mùa Đông hay nhất. Những vần thơ miêu tả không khí ở Thủ đô khi mùa Đông về, và bên cạnh đó là tình yêu đôi lứa giữa mùa Đông Hà Nội.

Những bài thơ tình yêu Hà Nội mùa Đông hay nhất
Những bài thơ Hà Nội mùa đông hay (ảnh: internet)

BÀI THƠ: SẮC ĐÔNG

Thơ: Lãng Du Khách
Hà Nội vang khúc giao mùa
Gió heo may lạnh nhẹ lùa thu đi
Tàng cây tán lá xanh rì
Cuối thu vội chuyển sắc đi theo mùa

Hồ Gươm gợn sóng gió đùa
Đỏ tàu lá úa gọi mùa đông sang
Như hoa nhuộm sắc lá bàng
Như ban lộc thắm cho hàng cây xanh

Nhẹ nhàng chút nắng chiều hanh
Lao xao mặt nước biếc xanh cựa mình
Tháp Rùa mờ ảo lung linh
Khẳng khiu cành lá rùng mình lạnh đông

Đung đưa chút lá đỏ hồng
Như gọi chút nắng ấm nồng rét đông
Hanh hao trong cõi hư không
Dệt lên tình khúc mặn nồng tiễn thu !

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





THƠ TÌNH: EM VỀ HÀ NỘI MÙA ĐÔNG

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Em về Hà Nội mùa Đông
Hồ Tây chiều xuống mênh mông lững lờ
Từng con phố nhỏ nên thơ
Mùi hương hoa sữa thẩn thờ đắm say

Em về Hà Nội chiều nay
Cây bàng lá đỏ rơi đầy lối qua
Tiếng chuông Trấn Vũ chiều tà
Vọng lên từng nhịp ngân nga xao lòng

Em về Hà Nội ... thầm mong
Nhìn đôi bờ bãi sông Hồng uốn quanh
Bạt ngàn in một màu xanh
Lung linh như một bức tranh tuyệt vời !

Em về Hà Nội thăm chơi
Ba Đình buổi sáng tiết trời lạnh se
Bâng khuâng em lắng tai nghe
Chim ca bướm lượn bốn bề bình yên

Em về Hà Nội linh thiêng
Ngàn năm văn hiến đất hiền địa linh
Thủ Đô cổ kính thanh bình
Em về gởi những cảm tình nơi đây.

Thơ tình mùa đông Hà Nội
Thơ tình mùa đông Hà Nội (ảnh: internet)

BÀI THƠ: HÀ NỘI ĐÊM TRỞ GIÓ

Thơ: Phạm Hương Giang
Từ xa gió Bắc kéo về rồi
Hà Nội đêm này sẽ lạnh thôi
Giọt rớt bên thềm khe khẽ đọng
Mưa dồn trước cửa nhẹ nhàng trôi
Chiều về phố cũ thưa lời đón
Tối tới đường xưa vắng giọng mời
Gối chiếc kìa ai còn thấp thỏm
Giật mình giấc tỉnh tiếng lòng côi.

THƠ TÌNH: NHỚ KỶ NIỆM CHIỀU ĐÔNG

Thơ: Dương Anh Dũng
Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽ
Nét u buồn điểm nhẹ màu mây
Nhớ thương một thủa đong đầy
Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng

Từng kỉ niệm chờ mong sống mãi
Giữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyền
Tháp rùa cũng tỏ tình duyên
Hai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ

Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọi
Nụ hôn nồng khẽ gói tình ta
Áng mây nặn vẽ căn nhà
Ngày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn

Đông ngập lối tình tuôn ảo não
Đám sương mù giả tạo đường đi
Bỗng nhiên bỏ lại xuân thì
Lòng anh vẫn đó tình si mặn mà

Ngày giã biệt lời ca héo rủ
Mộng tàn phai lối cũ Hà Thành
Dẫu rằng chẳng hận trời xanh
Đôi lần trách hỏi không đành vậy sao

Giờ trở lại ai nào đã thấy
Ngỡ người yêu sống dậy quay về
Chỉ cần một kiếp hoài mê
Mong rằng giữ trọn câu thề thủa xưa.

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





THƠ TÌNH: QUÊN RỒI MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh ra thăm Hà Nội một chiều đông
Trời không lạnh nắng vẫn hồng góc phố
Nắng Sài Gòn đi theo cùng anh đó
Hay là mùa thu thương nhớ quay về

Hà Nội mùa đông thường lạnh tái tê
Chiều mùa đông buồn não nề gió bấc
Đêm đông lạnh khiến ai thường thức giấc
Giấc mơ buồn từng cung bậc nhớ thương

Cây me già mang nỗi nhớ vấn vương
Kỷ niệm xưa bên góc đường ngày ấy
Em đưa bàn tay cho anh nắm lấy
Hiểu nhau rồi mà sao thấy vẫn run

Về thủ đô mà anh vẫn thấy buồn
Dù không gió không mưa tuôn dâu bể
Hình như vắng em Hà Nội buồn như thế
Nghe tiếng côn trùng như thể khóc tình xưa

Xa Hà Thành em đã muốn về chưa
Anh vần còn chừa cho em góc nhỏ
Dù đi xa về đây anh vẫn nhớ
Nhớ góc đường nhớ hơi thở mùa đông.

Thơ nhớ mùa đông ở Hà Nội
Thơ nhớ mùa Đông ở Hà Nội (ảnh: internet)

THƠ TÌNH ĐÊM ĐÔNG HÀ NỘI

Thơ: Hoa Cỏ May
Đêm Hà Nội một mình lê bước
Đường phố kia xuôi ngược bao người
Từng hàng cây vẫn xanh tươi
Ánh đèn góc phố nụ cười tìm đâu

Nơi quán cũ mi sầu trong cảnh
Chén trà đêm giá lạnh riêng mình
Hỏi trời đất cũng lặng thinh
Dừng chân quán cóc tội tình chi đâu

Hoàng Quốc Việt đêm sầu rộn rã
Riêng tôi thì rất lạ làm sao
Có ai nhớ đến tôi nào
Chợt nghe dạ xót tiếng rao bên đường

Từng dòng chảy về phương nào đó
Chiếc lá buồn trước ngõ lối đi
Màn đêm xé toạt những gì
Mà tôi cất dấu trên mi hôm nào

Người thiếu nữ má đào môi thắm
Bước đi từng bước chậm nơi đây
Có đôi trai gái sum vầy
Nhìn hai người nắm bàn tay nhau về

Ôi con phố bên lề tôi đứng
Có mấy người lòng cũng giống tôi
Chén trà nóng cũng lạnh rồi
Đông về phải lạnh ừ thôi một mình.

BÀI THƠ: CHỚM ĐÔNG RỒI NÀNG THU ĐÓ ƠI
Thơ: Triệu Phú Tình
Hà nội đã chớm đông rồi em ạ
Cây khô cành vài chiếc lá xác xơ
Hàng ghế đá góc công viên đợi chờ
Bóng dáng ai thuở ngây thơ qua lại

Áo thướt tha tóc cài hoa tím dại
Má ửng hồng nét con gái hồn nhiên
Nụ cười xinh hằn đôi núm đồng tiền
Ánh mắt ấy màu đen huyền lúng liếng

Ghế công viên còn chênh chao xao xuyến
Huống hồ anh chẳng lưu luyến là sao
Vườn thượng uyển vô tình lạc lối vào
Anh chìm đắm trong chiêm bao dị mộng

Như mùa đông giữa thu buồn lạc lõng
Ngất ngưởng say mong ngóng đến bên nàng
Thu đừng đi để đông lại sang trang
Khiến tim ta phải xa nàng mãi mãi

Đông chỉ đem cái lạnh sầu tê tái
Gợi luyến thương tình cô gái mùa thu.

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG: BƠ VƠ
Thơ: Quý Phương
Em về Hà Nội đầu đông
Tìm hoài niệm cũ để lòng bớt đau
Tình riêng ngày ấy ngọt ngào
Nay em đơn bóng nát nhàu tâm can

Dệt chi duyên kiếp lỡ làng
Chờ chi người đã vội vàng quay lưng
Lỡ duyên nên má thôi hồng
Môi thôi tươi thắm khi lòng đớn đau

Lại đi về lối không nhau
Tay buông không nắm mà sao dạ sầu
Nhìn anh như buổi ban đầu
Để lưu giữ mãi ngày sau em về

Gặp người hờ hững tái tê
Tim đau quặn thắt nặng nề bước chân
Đưa tay chạm bóng ngại ngần
Anh đi xa khuất bần thần xót xa

Chợt nghe rưng rức vỡ òa
Lạnh lùng đông đến chỉ ta ngậm ngùi
Một mình trên phố chơi vơi
Nàng đông lạnh giá bởi người vô tâm.

ảnh Hồ Gươm ở Hà Nội vào mùa Đông
Hồ Gươm ở Hà Nội vào mùa Đông (ảnh: internet)

THƠ TÌNH: HÀ NỘI BƯỚC SANG ĐÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Hà Nội giờ này đã bước sang đông
Mưa phùn bay ướt đầm trong kẽ lá
Những dòng người cứ bước đi vội vã
Một mình anh bước thong thả ven hồ

Hà Nội chiều đông nửa thực nửa mơ
Sương mù giăng giăng tím mờ con phố
Anh chợt nghe tiếng chuông nhà thờ đổ
Đưa anh quay về thuở đó xa xưa

Bên Hồ Tây ngày ấy gió bấc lùa
Nắm tay em anh đón đưa hôm sớm
Bên vỉa hè nghe mùi thơm hương cốm
Em tươi cười nhận bó lớn cúc chi

Nắm tay em anh chẳng nói câu gì
Em bẽn lẽn ta ôm ghì thắm thiết
Mùa đông trôi qua chúng mình giã biệt
Em đi rồi anh chỉ biết đắng cay

Em có biết không anh đã về đây
Đi lang thang bên Hồ Tây lộng gió
Thèm một vòng tay ấm êm ngày đó
Mơ đi bên mình cô gái nhỏ là em.

BÀI THƠ: HÀ NỘI ĐÔNG NHỚ
Thơ: Thang Nguyen
Hà Nội tháng này đông lạnh giá
Hàng cây già trút lá dưới sân
Xa đông nay đã bao lần
Bỗng dưng lại thấy bần thần nhớ đông

Muốn tìm về nơi ta hằng sống
Tìm lại ngày lạnh giống năm xưa
Đêm đông góc phố người thưa
Kỷ niệm nơi đó còn chua phai mờ

Miền kí ức như đang nhắc nhở
Cội nguồn mình xin chớ có quên
Từ đây ta đã lớn lên
Tình sâu nghĩa nặng vững bền mãi sau

Hà Nội nơi mà ta yêu dấu
Đọng lại rồi trong máu tim ta
Cho dù cách trở nơi xa
Vẫn luôn trìu mến thiết tha nhớ về.

THƠ TÌNH: NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG
Thơ: Tuyết Vân
Hà Nội mùa này trời chuyển lạnh anh ơi
Nhành hoa sữa chơi vơi ngoài ngõ vắng
Chờ cơn gió chen ngang trong thầm lặng
Sắc tím chiều giăng mắc lối mòn xưa.

Đông về rồi con phố vắng buổi trưa
Hàng liễu rủ nắng vừa buông ngả bóng
Cơn gió nhẹ làm mặt hồ gợn sóng
Nhớ anh nhiều nghe cháy bỏng miền yêu.

Đông đã sang luyến tiếc chút nắng chiều
Nghe ai hát mà mi huyền lóng lánh
Muốn gom lại con tim yêu đặc quánh
Nụ hôn đầu ngọt sánh ở bờ môi.

Đông về rồi mang nỗi nhớ không nguôi
Thấy trống vắng với nỗi buồn quạnh quẽ
Cơn gió bấc làm bờ môi run nhẹ
Se sắt lòng gọi khẽ ...dấu yêu ơi.!!!!
Sửa bài viết