Những bài thơ tình đêm mùa Đông hay nhất

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015
(thaidui.com) Tổng hợp những bài thơ tình đêm mùa Đông hay và mới nhất.
Những vần thơ tình đêm đông buồn bã, nhớ nhung, và cả những giây phút ấm áp bên người mình yêu trong không gian lạnh giá của mùa Đông.

Những bài thơ tình đêm mùa Đông hay nhất

THƠ TÌNH: MẶT TRỜI ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Em cuộn mình giấu nỗi nhớ vào đêm
Nhớ nụ hôn nhớ môi mềm dịu ngọt
Nhớ mối tình đầu nửa đời chua xót
Gió đông về em giấu giọt đắng cay

Chắc giờ này anh ngon giấc ngủ say
Có biết chăng em nơi này lạnh lắm
Nỗi cô đơn hắt hiu trong đêm vắng
Đôi mắt nhạt nhoà thức trắng đêm thâu

Người xưa ơi người đang ở nơi đâu
Em nơi đây ôm nỗi sầu hoang lạnh
Đêm mùa đông không có anh bên cạnh
Đời có còn gì bất hạnh hơn chưa

Ngoài mái hiên trời lất phất cơn mưa
Chiếc giường đôi vẫn còn thừa một chỗ
Đêm từng đêm em gửi vào trong gió
Tình nồng nàn và nỗi nhớ chênh chao

Mong anh về cho thỏa nỗi khát khao
Em không còn phải nghẹn ngào băng giá
Đối với em anh luôn là tất cả
Anh là mặt trời mùa hạ đêm đông.





THƠ TÌNH: DẠ KHÚC ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Tiểu Bạch Hổ
Tích...tích...tắc...đồng hồ điểm nhẹ
Từng canh dài lặng lẽ buông trôi
Sương khuya đã ướt lưng trời
Đêm Đông giá lạnh ai ngồi nhớ ai

Nét u hoài vương nơi đáy mắt
Nỗi ưu tư thắt chặt cõi lòng
Bể tình trọn kiếp long đong
Biệt ly buổi ấy lệ trong tiếng cười

Những ngày tháng vui tươi giờ chỉ
Chỉ còn là mảnh ký ức vương
Người đi, kẻ ở... đôi đường
Khi nào mới gặp quỳnh tương phụng bồi

Rượu giao bôi biết tìm ai cạn
Dây tơ hồng ai bán mà mua
Lời thương ai lấy bông đùa
Tiếng yêu thôi vậy gửi mưa cuối trời..

Nơi xa ấy người ơi có khỏe?
Có an lành vui vẻ không em?
Chốn đây gác nhỏ buông rèm
Mình anh vẫn giữ thói quen... đợi chờ !!!

THƠ TÌNH: TRĂNG ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Hương Nguyễn Thu
Những cơn gió lạnh đầu đông
Cuốn trôi đi chút nắng hồng cuối thu
Bầu trời chẳng chút âm u
Gió lay khe khẽ hương thu ngút ngàn

Đêm đông ngồi ngắm trăng vàng
Ngêu ngao hát khúc ca vang mái đình
Không gian hiu hắt lặng thinh
Ánh trăng chiếu sáng in hình bóng quen

Từng đợt gió thổi vai mềm
Tung bay mái tóc trước thềm đung đưa
Khẽ rùng mình mảnh áo thưa
Vang lên trong gió đu đưa lá vàng

Như bản nhạc giữa đêm hoang
Ru nàng thơ dưới trăng vàng lả lơi
Trên không trung giữa mây trời
Dưới là đất nước rạng ngời trong đêm.





ĐÊM HOÀI NIỆM
Thơ: Diệp Ly
Đêm lặng lẽ lạnh len từng góc nhỏ
Đông giăng sầu cho làn gió mồ côi
Đếm nhớ thương trong canh vắng chơi vơi
Người xa khuất trang thư đời trống vắng.

Gom tâm sự bằng tâm tư trĩu nặng
Gửi về người thầm lặng một tình yêu
Bước độc hành trên lối nhỏ cô liêu
Lòng hoài vọng cánh diều vừa băng mất.

Đỉnh mùa đông bao khối sầu chồng chất
Người xa người day dứt vạn niềm đau
Nhạn lạc bầy xao xác giữa trời cao
Tiếng thạch sùng đem nghẹn ngào tắc lưỡi.

Còn gì không khi ước thề dang dở
Lục bình trôi trăn trở cả dòng sông
Dư ảnh buồn theo sương khói mênh mông
Mùa ân ái nghẹn lòng hoa trái đắng.

Nước thời gian nhuộm tình đời bạc trắng
Đêm hắt hiu sâu lắng mảnh tình si
Gửi nửa hồn dõi theo bước người đi
Nửa còn lại thầm thì bao tiếc nuối.

ĐÊM MƠ HOANG
Thơ: Diệp Ly
Hơi sương lạnh gió lùa từng góc tối
Đêm chông chênh lạc lối giữa cơn mơ
Đi về đâu cũng nuối tiếc ngẩn ngơ
Thiên đường cũ xác xơ mùa trái đắng.

Chân lê bước dốc tình trường hoang vắng
Mùa theo mùa bạc trắng chuỗi ngày xanh
Ta nằm nghe chiếc lá khóc trên cành
Từng kỷ niệm mong manh miền nhung nhớ.

Đông buốt giá lạnh len vào nhịp thở
Tiếng vạc sành nức nở vọng thê lương
Người xa người tan vỡ một trời thương
Tràn mắt lệ khói sương mờ nhân ảnh.

Đêm mơ hoang thấm tình đời đơn lạnh
Bước độc hành cô quạnh nỗi niềm riêng
Gánh thương sầu trĩu nặng chữ nợ duyên
Con thuyền lạc bến muộn phiền day dứt.

Đêm lặng lẽ cùng đất trời thao thức
Gió chở sầu cao ngất đỉnh mùa đông
Ảo ảnh nào như sương khói mênh mông
Ôm kỷ niệm nghe mộng lòng vỡ vụn.

ĐÔNG NHỚ ANH!
Thơ: Diệp Ly
Đêm đông lạnh bóng trăng mờ giăng trắng
Đêm cô đơn thầm lặng ánh sao rơi
Em nơi này thương nhớ lắm anh ơi
Ôm ảo ảnh cùng đất trời thao thức.

Ở nơi đó chắc cũng đang mùa bấc
Xót xa lòng ai khoác áo cho anh
Cây trơ cành hoa lá hết màu xanh
Buồn đơn lạnh mong manh từng cơn gió.

Em muốn gửi ngàn yêu thương về đó
Thắp lửa hồng bằng màu đỏ tim yêu
Sưởi tình anh đêm hoang vắng cô liêu
Ủ hồn anh bằng vạn điều chưa nói.

Đêm vẫn lạnh đời vẫn loang bóng tối
Em vẫn mang tiếc nuối cuộc tình xa
Sương mù giăng kỷ niệm khó phai nhòa
Lòng hoài vọng người xa về chốn cũ.





THAO THỨC ĐÊM ĐÔNG
Thơ: Diệp Ly
Cơn gió lạnh nhẹ len vào song cửa
Một mảnh tình trăn trở giữa đêm đông
Bao nhớ thương đan chặt cả cõi lòng
Người yêu dấu hoài mênh mông xa vắng.

Ngày không anh ngày buồn không ánh nắng
Đêm không anh đem trắng lệ trào tuôn
Thiếu tơ duyên hai đứa chẳng chung đường
Để năm tháng sầu vương màu ly biệt.

Gửi vào đông một mối tình tha thiết
Từng lời thơ da diết nỗi tương tư
Đợi chờ nhau tìm hạnh phúc trong mơ
Rồi tỉnh giấc thẫn thờ bao nuối tiếc.

Biển mênh mông cánh buồm trên sóng biếc
Đi về đâu mải miết giữa trùng khơi
Bến âm thầm gậm nhấm nỗi đơn côi
Đêm đông lạnh chơi vơi vùng kỷ niệm.

LẶNG LẼ ĐÊM ĐÔNG
Thơ: Diệp Ly
Đêm lặng lẽ một mình trên nẻo tối
Giữa đông buồn lạc lối mảnh tình riêng
Gánh sầu thương trĩu nặng nỗi ưu phiền
Từng ảo ảnh truân chuyên miền nhung nhớ.

Hai lối mộng hai mảnh tình dang dở
Một niềm đau rạn vỡ cả con tim
Hồn đi hoang khi làn gió qua thềm
Vầng trăng vỡ trời đêm buồn trống vắng.

Nghe bi thương tiếng côn trùng gọi bạn
Nhạn lạc bầy xao xác cuối trời xa
Dư hương xưa đẫm lệ máu nhạt nhòa
Dòng ký ức vỡ òa trong nuối tiếc.

Đêm chông chênh giấc mộng tình ly biệt
Đoạn đường trần da diết khối tương tư
Một trời sầu phủ kín những trang thơ
Đêm lặng lẽ đợi chờ trong vô vọng.
Sửa bài viết