Những bài thơ buồn khi nhớ về tình yêu xưa, kỷ niệm cũ

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016
(thaidui.com) Những bài thơ tâm trạng buồn khi chợt nhớ về tình yêu xưa, nhớ về những kỷ niệm của một thời yêu nhau, mà giờ đây cả 2 đã xa nhau mãi mãi...

Những bài thơ buồn khi nhớ về tình yêu xưa, kỷ niệm cũ
Thơ tình buồn khi nhớ về người yêu cũ.

BÀI THƠ: DĨ VÃNG

Thơ: Ngọc Hân
Bấy lâu rồi ta vẫn nhớ người thôi
Vẫn yêu thương, ngậm ngùi mà da diết
Vẫn ngóng trông dẫu phương trời cách biệt
Vẫn nồng nàn như thuở biết đắm say

Phương trời nào, người dưng hỡi có hay
Ta vẫn nhớ những tháng ngày xưa cũ
Kỷ niệm xưa vẫn nâng niu, gìn giữ
Chút hương đầu nên mãi cứ thiêng liêng

Ta giữ lại cho mình khoảng trời riêng
Miền ký ức hồn nhiên mà trong sáng
Chẳng thể nào vùi chôn vào quên lãng
Dặn với lòng ngày tháng đã lùi xa

Nhớ về người trong khoảng thời gian qua
Và đôi lúc muốn hai ta gặp gỡ
Nhưng lại nghĩ mình đã không duyên nợ
Khẽ mỉm cười, tình dang dở...khó phai !

Gói vào lòng để hướng tới tương lai
Cùng nguyện ước cho ngày mai tươi sáng
Hãy coi nhau là một miền dĩ vãng
Để suốt đời cùng năm tháng nhớ thương !





BÀI THƠ: HỒN HOANG

Thơ: Ngọc Hân
Chẳng là gì trong nỗi nhớ của nhau
Nên hình bóng cũng nhạt màu vội vã
Vừa yêu thương mà giờ thành xa lạ
Lời hẹn thề chắc cũng đã phôi pha

Chẳng là gì nên cứ thế cách xa
Cứ hờ hững bước qua nhau lặng lẽ
Chẳng còn ai thấy con tim giằng xé
Nhớ cồn cào như một kẻ khùng điên ?

Chẳng là gì nên cứ thế lãng quên
Lời hứa hẹn cùng bên nhau sớm tối
Chắc người ta đã vô tình quên vội
Nhắc làm gì cho thêm nỗi xót cay

Chẳng thể nào nói hai tiếng chia tay
Ý nghĩa không khi nồng say đã hết
Có thể nào chỉ vậy thôi...tình chết !
Lặng im là chấm dứt mọi quan tâm !

Chẳng là gì nên cứ thế lặng câm
Và cứ thế âm thầm không lời ngỏ
Yêu thương xưa mỏng manh như là gió
Cuộc tình buồn như lá cỏ ...hư hao

Chẳng là gì nên chẳng thấy chênh chao
Chẳng nhói đau, chẳng u sầu héo hắt
Lửa yêu thương cũng vô tình dập tắt
Mình vô tình góp nhặt mảnh hồn hoang !


BÀI THƠ: MIỀN KÝ ỨC 1

Thơ: Ngọc Hân
Chút ngỡ ngàng khi chợt nhận ra nhau
Chút xót xa về một miền ký ức
Chút tái tê, ngỗn ngang nơi lồng ngực
Chút nghẹn ngào, đánh thức một niềm đau

Cứ ngỡ rằng quá khứ đã vùi sâu
Miền ký ức cũng nhạt màu thương nhớ
Đến hôm nay khi vô tình gặp gỡ
Nhói trong lòng, tim vụn vỡ...mắt cay ...!

Thơ nhớ về những kỷ niệm đẹp với người yêu cũ
Những ngày tháng bên nhau giờ không còn nữa..

BÀI THƠ: MIỀN KÝ ỨC 2

Thơ: Ngọc Hân
Em đã thôi không còn chờ còn đợi
Không nhớ mong không chới với không sầu
Không nghĩ nhiều nên cũng bớt đớn đau
Câu chuyện cũ chôn sâu vào dĩ vãng

Rồi mọi thứ sẽ chìm trong quên lãng
Ai yêu ai, ai khắc khoải đợi chờ
Ai lạnh lùng, ai hờn giận vu vơ
Ai hứa hẹn, ai ngẫn ngơ...hy vọng

Khi yêu thương đã không còn dậy sóng
Trái tim này hết trông ngóng vấn vương
Rồi mai đây ta mỗi đứa một đường
Xin trả lại những niềm thương nỗi nhớ

Yêu làm chi cho tim nhiều vụn vỡ
Nụ chân tình mà chẳng nở thành hoa
Thời gian trôi kỷ niệm cũng nhạt nhòa
Dư âm cũ trôi xa miền ký ức !





BÀI THƠ: HOÀI NIỆM

Thơ: Ngọc Hân
Ở bên anh bây giờ là người khác
Chuyện tình mình như gió thoảng mà thôi
Chỉ còn em ngồi ngắm ánh sao trời
Thầm cầu nguyện cho người luôn hạnh phúc

Ở bên anh bây giờ là lời chúc
Là yêu thương là những lúc vui đùa
Là đêm dài không chờ đợi dưới mưa
Không vương vấn chuyện ngày xưa mệt mỏi

Em trong anh là muôn ngàn dấu hỏi
Khiến anh đau với những nỗi muộn phiền
Ừ thôi thì mình chẳng có nợ duyên
Anh quay bước...tình đầu tiên khép lại.!

Ừ có lẽ vì em còn khờ dại
Chẳng nâng niu nên mãi mất nhau rồi
Dấu yêu giờ nhiều ít cũng phai phôi
Xin giữ lại một thời yêu nông nổi

Ừ em biết em là người có lỗi
Nên bây giờ mình mỗi đứa một phương
Cố nhân ơi hai ta chẳng chung đường
Nhưng sâu thẳm lòng còn thương nhiều lắm !


BÀI THƠ: NỖI NIỀM

Thơ: Ngọc Hân
Giọt lệ tình có lẽ cũng đã vơi
Chẳng muốn nhớ về cái thời xa vắng
Nhưng mà sao khi màn đêm tĩnh lặng
Bóng hình người đeo đẳng mãi tâm can

Người yên bề, ta cũng đã sang ngang
Sao vẫn cứ đa mang thời hoa đỏ
Bài thơ xưa vẫn còn trong dang dở
Khúc nhạc lòng ai mở lối yêu thương

Em dối lòng trốn tránh những tơ vương
Muốn được sống kiếp vô thường lặng lẽ
Chỉ tiếc mình trước cuộc đời...nhỏ bé
Chẳng thể nào mạnh mẽ được như ai

Tình bây giờ nhiều ít đã tàn phai
Nhưng nỗi nhớ theo ngày dài lớn mãi
Em biết mình luôn là người khờ dại
Quá khứ rồi, hiện tại vẫn nặng mang

Cố thả hồn cho nỗi nhớ đi hoang
Khi ngoảnh lại vết loang chiều đổ bóng
Chẳng thể nào xóa tan niềm hy vọng
Vẫn đợi chờ mong ngóng một người xa !

Thơ tình yêu xưa

BÀI THƠ: NHỚ VỀ EM

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Có một ngày anh chợt thấy đơn côi
Khi khúc yêu đã lạc rồi dấu vết
Trái tim nồng cứ ngỡ rằng đã chết
Và nhịp đời giống như vệt sương tan

Em chỉ còn trong hoài niệm mênh mang
Khi dấu yêu bụi thời gian phủ bám
Anh đâu phải là con người vô cảm
Nên nỗi đau đã chạm đến tận cùng

Và từng ngày anh lại viết mông lung
Câu thơ bỗng dạt dào từng nhịp phách
Nỗi nhớ em cứ chạm vào bằng trắc
Trải lòng mình theo dòng mạch phiêu linh

Anh mãi tìm chút ánh nắng bình minh
Nhưng em ơi dường như mình... không thể!
Em xa lắc ở chân trời góc bể
Đã mấy mùa như thế... nhớ về em!





BÀI THƠ: NHỚ NGƯỜI

Thơ: Ngọc Hân
Anh có biết chiều này em nhớ lắm
Ánh mắt buồn xa thẳm đến mênh mông
Mình bây giờ đã hết những ngóng trông
Sao chẳng thể đành lòng mà quay bước

Trái tim em là muôn vàn vết xước
Ai hứa cùng chung mộng ước sánh đôi
Mà giờ đây mỗi đứa một phương trời
Buồn thương nhớ người ơi anh có biết

Ai đã từng trao niềm yêu tha thiết
Để tim này da diết mộng uyên ương
Chiều hạ vàng tím hết những nhớ thương
Mình em bước trên con đường lộng gió

Mình xa nhau còn bao lời chưa ngỏ
Trăng hạ tuần còn sáng tỏ vườn yêu
Mà bỗng dưng sao lại hóa tiêu điều
Để em phải ôm thật nhiều tiếc nuối

Có phải đâu là thứ tình mê muội
Lửa khát khao chưa nguội lạnh bao giờ
Chợt thấy mình cô lẻ những bơ vơ
Nên chát đắng từng lời thơ sầu héo.


BÀI THƠ: VIẾT CHO MÙA ĐÃ CŨ

Thơ: Thiên Gia Bảo
Vệt loang chiều đổ tím phía trời xa
Nơi mắt biếc đã nhạt nhòa tiếng nhớ
Vạn lời thương trong tim còn nức nở
Lòng nghẹn ngào tiễn mùa cũ đi qua...

Mai em về nơi ấy với người ta
Anh chỉ còn là mùa vàng đã cũ
Đoạn đường yêu trong áo màu tím đỏ
Sánh vai người em có thấy vui không...?

Một đoạn đường mà cách biệt dòng sông
Đôi thuyền mộng không về chung bến đỗ
Mùa yêu thương úa tàn trong dang dở
Lệ hai hàng ai khóc tiễn đưa nhau...

Rồi kỷ niệm ngày cũ sẽ phai màu
Như mùa chết hàng cây xơ xác lá
Con đường quen nhưng bàn chân xa lạ
Dửng dưng về chiều nhạt nắng bơ vơ...

Ai còn tìm lời hứa của ngày xưa
Nụ hoa ép trang thơ chưa lần gửi
Ánh mắt nào buông cái nhìn đắm đuối
Mùa qua rồi còn đứng mãi ngẩn ngơ...

Tuổi Ô Mai của ngày đó bây giờ
Chỉ nỗi nhớ xen về ngang kỷ niệm
Khơi lệ lòng khóc tình không trọn vẹn
Chuyện buồn vui như giấc mộng vô thường...

Có bao giờ em cảm thấy cô đơn
Muốn tìm lại thoáng vui buồn xưa cũ
Mím chặt môi tuôn lệ lòng nức nở
Tuổi đá vàng ngày tháng đã rong rêu.

Ảnh tình yêu thời học sinh

BÀI THƠ: XA RỒI CÒN ĐÂU

Thơ: Thanh Trần
Ngày mới yêu em thường bẽn lẽn
Khi nói lời ước hẹn mai sau
Chia tay để lại tủi sầu
Tặng anh một nỗi đớn đau suốt đời

Sống lặng lẽ buông rời quá khứ
Tự dặn lòng ru ngủ con tim
Tưởng rằng tình đã lặng im
Bao năm ..đủ để nhấn chìm bóng ai

Rồi bỗng gặp tóc dài ngày ấy
Đôi mắt huyền vẫn vậy như xưa
Nhớ sao buổi cuối chiều mưa
Chiếc xe đạp cũ đón đưa em về

Con đường nhỏ chân đê ngắn vậy
Vai chưa kề đã thấy nhà em
Ánh trăng tỏa sáng dịu êm
Tựa bên hiên vắng ngoài thềm hứng mưa

Mắt e thẹn ...mây đưa cành lá
Hương bưởi thơm tóc xõa vai anh
Một cơn gió thoảng ngọt lành
Bầu trời thật lạ trong xanh diệu kỳ

Nhìn theo dáng người đi mờ quá
Hoàng hôn rơi bóng ngả chân trời
Sao lòng vẫn thấy bồi hồi
Một thời áo trắng...xa rồi còn đâu.





BÀI THƠ: KÍ ỨC XƯA
Thơ: Cao Hằng
Chục năm dài ta chẳng buổi chung đôi
Dù vẫn nhớ vẫn bồi hồi xưa cũ
Từ nhịp đập xưa trái tim ấp ủ
Đến mặn nồng vẫn đang ngự nơi em.

Thu đã về mang khoảnh khắc ấm êm
Cánh hoa sữa rớt bên thềm se sắt
Bên đường cũ chắc giờ hương ngào ngạt
Cũng lâu rồi mải phiêu bạt quên đi.

Thu nồng nàn giữa cảm giác tình si
Giờ nghĩ tới như ly bì giấc mộng
Sâu canh vắng ngóng về nơi gió lộng
Đường sữa thơm xao động ký ức về.

Em nhớ ngày say mộng ước đam mê
Cùng sánh bước trao lời thề chốn ấy
Xưa Cha Mẹ thương yêu mình quyết vậy
Chắc bây giờ ta đã lấy được nhau.

Nhớ lại mùa thu trước những buồn đau
Em vẫn thấy tình đậm màu hạnh phúc
Nhưng vẫn nghẹn khi nghe anh cầu chúc
Để giọt buồn....đọng tới lúc mình xa.

Kỷ niệm xưa sẽ chẳng thể xoá nhoà
Mùa yêu dấu còn trong ta mãi mãi
Dẫu Nguyệt Lão chẳng cho ta sát lại
Em bằng lòng để tình mãi còn xanh.


BÀI THƠ: HOÀI NIỆM
Thơ: Hạnh Ngọc
Về nơi này người có nhớ đến tôi?
Chuyện năm xưa có hiện về trước mắt?
Những vui buồn của một thời xuân sắc...
Ta chung đường cùng ngắm lá me bay...?

Gió đưa mây như gợi nỗi u hoài
Nhớ một thuở tôi người vui trò chuyện...
Trao niềm tin...Những hẹn thề ước nguyện
Trọn cuộc đời mong mãi được bên nhau.

Con đường xưa chung bước tự thuở nào
Giờ đơn lẻ tôi nghe tim buốt giá
Hàng me già lá buồn rơi lả tả...
Qua lối này người có nhớ đến tôi?

Giờ còn gì ngoài khoảng cách xa xôi
Và đọng lại trong tôi nhiều kỷ niệm
Người quay đi để lại không gian tím
Tím trời chiều tím cả những ước mơ...

THƠ TÌNH BUỒN: EM CỦA NGÀY XƯA
Thơ: Đức Trung - TĐL
Em vẫn là em của ngày xưa
Chia tay ngày ấy dưới gốc dừa
Em ngước nhìn tôi mi đẫm lệ
Tôi thấy trong lòng cũng đổ mưa.

Em vẫn là em của ngày xưa
Thương thương nhớ nhớ nói sao vừa
Em nói yêu tôi ngàn thế kỷ
Chẳng biết bây giờ lấy chồng chưa?

Em vẫn là em của ngày xưa
Tim tôi khắc khoải đến dại khờ
Nhớ nhung mong đợi bao ngày tháng
Vẫn thấy em về trong giấc mơ...!

Em vẫn là em của ngày xưa
Yêu tôi tha thiết vẫn đợi chờ
Tôi gom tất cả bao thương nhớ
Gửi hết tâm tình trong áng thơ...!





THƠ TÌNH BUỒN: LỐI XƯA KỶ NIỆM
Thơ: Tùng Nguyễn
Con đường cũ một thời từng say đắm
Đã lâu rồi nay vắng bóng người xưa
Gió miên man, cảnh lá sắp thay mùa
Thêm tím lặng giữa chiều thu về cuối..

Bước chầm chậm mà lòng dâng tiếc nuối
Ký ức về cho nhớ mỗi phút giây
Đã bao lâu tình ấy vẫn đong đầy
Ước còn mãi một vòng tay ngóng đợi..

Nín hơi thở mà nghe tim chới với
Chút xa xăm vời gọi nhớ năm nào
Tuổi thiếu thời hai đứa từng ước ao
Xây lầu ái , mộng trào vui khoé mắt..

Tình còn đấy mà giờ xa cách mặt
Phút nhớ nhung lòng quặn thắt liên hồi
Kỷ niệm nào vẫn gói chặt trong tôi
Cho tím biếc.. cả đời mang hoài niệm..

TRẢ EM VỀ...
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Trả em về với khoảnh khắc ngày xưa
Thời con gái...tuổi mới vừa đôi chín
Mình bên nhau chỉ nhìn không bịn rịn
Rồi thẹn thùng câm nín má hờn duyên.

Thời gian trôi em ván đã đóng thuyền
Nhưng ký ức luôn dành riêng anh đó
Nhớ không anh...thuở dặn dò to nhỏ
Dù đắng cay không bỏ bạn giữa chiều.

Kỷ niệm mình đã nhiều biết bao nhiêu
Còn biết mấy những điều chưa dám nói
Từng đêm em luôn gọi thầm mòn mỏi
Cứ ngậm ngùi như trói chặt lời thương.

Nào ngờ đâu tình mất hướng lạc đường
Đành cách biệt vấn vương sầu chia nữa
Đừng trách em...nợ duyên vừa chọn lựa
Không anh rồi lệ chan chứa khôn nguôi.