Những bài thơ tình Tháng Giêng hay, buồn, lãng mạn nhất

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016
(thaidui.com) Thái Dúi xin tổng và chia sẽ đến các bạn những bài thơ tình yêu viết cho Tháng Giêng thật hay với nhiều cung bậc cảm xúc, buồn-vui, lãng mạn,...

Những bài thơ tình Tháng Giêng hay, buồn, lãng mạn nhất

BÀI THƠ: KHÁT VỌNG BÌNH YÊN

Thơ: Lam Thanh Thi
Tháng giêng lại về giữa trời đất bao la !
Lảnh lót tiếng chim ca , chào nàng xuân đang tới
Những con phố rộn ràng, vui phơi phới
Nắng ấm chan hòa, đón năm mới vừa sang !

Gió xuân thì thổi lồng lộng, miên man !
Cuộc đời lại sang trang cùng bao điều mới mẻ
Ở ngoài kia , xuân bước đi thật khẽ
Những mộng ước tuyệt vời, chạm nhẹ xuống bàn tay !

Phút giao mùa, hoa cỏ cũng đắm say
Men rượu nồng cay mà ngọt ngào lắng đọng
Lửa yêu thương làm con tim cháy bỏng
Tháng giêng quay về trong khát vọng bình yên !

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





BÀI THƠ: TÌNH THÁNG GIÊNG

Thơ: Thiên Ân
Trời tháng giêng nắng giòn tan mái ngói
Cánh chim trời đang chấp chới tìm nhau
Cỏ héo khô bỗng nức nờ nghẹn ngào
Thèm giọt nước hữu tình rơi tí tách

Ngọn gió xuân thì thầm như oán trách
Len lỏi về đâu vực thẳm ,non cao?
Gieo đau thương kéo về tận phương nào?
Miền cay đắng,hương ngọt ngào đánh mất

Nhành mai vàng nở âm thầm ẩn dật
Trăn trở ,nỗi niềm ,sầu kín tương tư…
Thương thay mùa ong bướm rất hiền từ
Vẫn đi về,vẫn vo ve,hút nhụy…

Em chợt đến ,chợt đi,bao suy nghĩ…
Mùa xuân này,mùa xuân nữa,mùa xuân…
Môi tháng giêng lúc ẩn hiện thật gần
Thoáng bắt gặp .khi mơ màng,in bóng

Tạ từ nhau ,mấy mùa trăng sầu mộng
Miền yêu thương,rón rén ,đôi chân nào?
Níu sợi nhớ,sợi thương màu hư ảo
Khi ta chìm trong bóng của bể dâu

Trời tháng giêng đôi lúc lại trở sầu
Áo của em bạc màu trong sương gió
Nắng đổ xô ,thui thủi về qua ngõ
Thời gian còn trêu chọc dấu chân đời

Hãy về đi khi màu nắng đang rơi!
Khi vạn vật còn đâm chồi nẩy lộc
Khi anh ngồi làm thơ cho em đọc
Khi ngày đang bay và xuân héo tàn.

BÀI THƠ: HƯƠNG SẮC THÁNG GIÊNG

Thơ: Thiên Thai Nguyễn
Xuân đến giêng hai lộc vẫn còn
Em vương sắc thắm hãy còn son
Nắng vàng gieo rắc đời ngạo nghễ
Khoe giữa nhân gian trái hạnh tròn.
Long lanh ánh mắt lưng chừng mộng
Trổi sắc tơ lòng cơn gió loan
Lỡ hẹn, sao khuya hong bóng nguyệt
Hoa đào đua thắm dạ nỉ non.

thơ lục bát tháng giêng

LỤC BÁT THÁNG GIÊNG

Thơ: Phúc Vinh
Đi tìm một chút tháng giêng
Phải nắng, phải gió, mưa nghiêng cúi luồn
Để đông rưng rức lạnh buồn
Phải chăn bông đắp lạnh luồn ruột gan

Phận đời ai cũng riêng mang
Nhận thêm một tuổi xuân sang giêng về
Tuần hoàn năm tháng cõi mê
Từ ly ngày tháng, duyên về ngàn sau !

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





BÀI THƠ: TỰ TÌNH THÁNG GIÊNG

Thơ: Ngọc Lan Trần
Em muốn về Hà nội lúc vào Giêng
Ghé quê ngoại chao nghiêng mùa hoa cải
Bên bãi nổi mướt xanh màu cây trái
Vạt bắp non hương phấn trải thơm nồng

Em muốn về chen cái lạnh cuối đông
Bừng tâm khúc tim hồng bên ánh lửa
Vén ngày mộng nhìn nhau đầy chan chứa
Tiếng ai reo ngỡ nhựa sống Xuân ngời

Em muốn về chen cánh gió lả lơi
Trên phiến cỏ đan lời tình tha thiết
Ru khe khẽ vạn chồi xanh nụ biếc
Ủ vần thơ da diết quyện Hương chiều

Em muốn về khơi lại một tiếng Yêu
Đã vùi lấp giữa bao điều trắc trở
Sẽ thêu lại đượm say từng hơi thở
Để dòng Tương rạng rỡ những gam màu

Em muốn về cùng nắm chặt tay nhau
Chẳng sân giận bởi vàng thau - dối gạt
Tháng Giêng hái cả khung trời bát ngát
Thấy tim mình ào ạt giấc mơ hoa...!

BÀI THƠ: THÁNG GIÊNG CỦA TÔI

Thơ: Minh Thức Phạm
Tháng giêng nắng còn hôn trời đất
mà vội chia nhau nửa trời buồn
tôi đứng bên dòng sông xuân trắng
con tim chỉ thấy mỗi hoàng hôn

Tháng giêng gió còn ôm cây cỏ
hai đứa tìm nhau chẳng thấy nhau
ở giữa mùa xuân là nỗi nhớ
dâng sóng buồn cao ngập đỉnh sầu

Tháng giêng mưa là từ xa lạ
mà sao tình như cứ giăng mù
ngày cứ đi qua ngày thong thả
lá chiều rơi phủ như mùa thu

Tháng giêng còn mây chiều rối tóc
áo còn lụa vàng ươm mắt ngoan
tôi giấu buồn tôi trong tâm tưởng
làm sao giấu được khuôn mặt nàng

Tháng giêng cúi đầu đi xem lễ
nhớ em đến quên cả nguyện cầu
Chúa yêu con người đến như thế
mà sao Chúa để lòng con đau

Ngày nâng chén rượu đêm đốt khói
mỏi bàn tay vẫy mộng tình nhân
biết đâu thực ảo mà chờ đợi
ta biết tìm đâu hương của nàng

Tháng giêng về nhổ cỏ linh hồn
tôi trồng ngây dại một nụ hôn
em đấy...vậy mà sao xa quá
làm sao cho tháng giêng bớt buồn.

THƠ LỤC BÁT THÁNG GIÊNG

Thơ: Ho Nhu
"Tháng Giêng là tháng ăn chơi"
Nơi nơi lễ hội, người người hồi hương
Dù xa đến mấy dặm đường
Không quên quê quán luân thường, tín, trung

Non sông mây núi điệp trùng
Ai so nghĩa, hiếu tựu trung cội nguồn
Lễ hội mong được sẻ suôn
Cầu tài, cầu lộc, xua buồn, đón vui

Khó khăn gian khổ đẩy lùi
Nhà nhà hạnh phúc, cầu lui đói nghèo
Hồi hương ước nguyện mang theo
Khói hương tông, tổ đói nghèo xua tan

Tháng Giêng xuân chửa lụi tàn
Trăm hoa vẫn nở, người ngoan vẫn chờ
Mưa xuân rắc bụi hoa mơ
Dịu thơm hoa bưởi trắng mờ hoa sưa

Người đi trong cảnh bụi mưa
Người về như vẫn đang vừa đâu đây
Tháng Giêng nỗi nhớ đong đầy
Du xuân, lễ hội, ngất ngây nhạc tình...

LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ





BÀI THƠ: KÝ ỨC THÁNG MỘT

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Tháng một về rồi em biết hay chưa
Cơn gió nhẹ như mới vừa ghé phố
Anh hoà mình trong dòng người đi bộ
Thấy tà áo dài chợt nhớ về em

Nhớ ngày nào chúng mình vẫn kề bên
Giờ tất cả đã thành miền quá khứ
Tình đôi ta đã biến thành tình cũ
Em bên chồng sống đầy đủ xa hoa

Có khi nào em thương nhớ xót xa
Những kỷ niệm nơi quê nhà một thuở
Nhớ con sông nhớ bờ đê ruộng lúa
Nhớ trưa hè có nắng lửa mưa bay

Tiếng ve sầu kêu rộn rã trên cây
Ta bên nhau trong những ngày tới lớp
Sân trường xưa có phượng hồng bóng rợp
Tay nắm lần đầu mắt chớp tim run

Nhớ lần đầu ta khờ dại khi hôn
Gốc phượng già chắc vẫn còn dấu ấn
Có một người luôn nhớ em ngơ ngẩn
Nhớ một lần ta trao nhẫn cỏ thôi

Thế mà vui nụ cười thắm bờ môi
Ta cùng nhau nói những lời nguyện ước
Dòng đời trôi lững lờ như dòng nước
Qua thác ghềnh có lúc ngược lúc xuôi

Anh mong em ở nơi ấy thật vui
Đừng thương tiếc đừng ngậm ngùi dĩ vãng.

BÀI THƠ THÁNG GIÊNG

Thơ: Quỳnh Võ
Và cuối cùng thì cũng đến tháng giêng
Tháng chạp đã qua rồi từ năm ngoái
Chiếc lá rụng mùa thu không trở lại
Hạt nắng còn tha thiết mãi bên sân

Tình yêu còn trong kỷ niệm thôi anh
Mọi cung bậc khổ đau từng nếm trải
Giờ tháng giêng và tấm lòng hoang dại
Lạnh buốt xương khi chiều xuống một mình

Không phải oán người năm tháng điêu linh
Mà bày tỏ hết tâm tình rất khó
Ðiều đã viết không cần chi viết nữa
Người biết rồi, cùng một nổi khổ đau

Ta đã không còn cố hiểu nông sâu
Vì đau khổ đã quen lâu hương vị
Tháng mười hai đã qua rồi, anh nhỉ
Câu chúc xưa như thế... chỉ... muộn màng

Thôi gởi người bài thơ mới tháng giêng
Trời đẹp lắm ở ngoài hiên lóng lánh
Ðời còn quay những vòng như bình thản
Hai mươi năm cay đắng cũng nhạt rồi.

TÌNH KHÚC THÁNG GIÊNG
Thơ: Bằng Lăng Tím
Đông đã cuối Xuân đang về gõ cửa
Hoa đào phai đua nở sắc hồng tươi
Nụ tầm Xuân chúm chím hé môi cười
Chồi lộc mới bừng lên đầy sức sống.

Chim ríu rít dưới vòm cây lay động
Gió xạc xào ngân khúc hát bình yên
Dáng xinh tươi Xuân tha thướt dịu hiền
Mang hơi ấm xua tan mùa Đông giá...

Xuân nắng mới đang về trên khắp ngả
Én chao nghiêng rộn rã đón mừng Xuân
Đến rồi đi Đông qua đã bao lần
Xuân đưa tiễn Đông ngậm ngùi se lạnh.

Chào tháng Giêng....chúc một năm vững mạnh
Chúc thành công - Chúc hạnh phúc tràn đầy
Ấm tình Xuân hương lan tỏa ngất ngây
Chào năm mới...tràn đầy niềm vui mới !