Thơ vui chế viết về cái lạnh, cái rét của mùa Đông

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016
(thaidui.com) Năm nay mùa Đông rét quá các bạn nhỉ, Thái Dúi xin tổng hợp và chia sẽ đến các bạn những vần thơ vui chế, hài hước nói về không khí lạnh lẽo, rét bá đạo của mùa Đông năm nay. Xin mời các bạn cùng thư giãn!^^

Thơ vui chế viết về cái lạnh, cái rét của mùa Đông


THƠ VUI CHẾ: XIN TRỜI BỚT LẠNH

Thơ: Viết Minh
Hôm nay lạnh sáu độ C
Trùm chăn cố nhịn... bị mê tè dầm
Nước ra xối xả ầm ầm...
Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.

Làm sao lạnh thế hả Trời
Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này
Bây giờ biết lấy gì thay
Làm sao hết được mùi này ông ơi

Ông thì cũng quá dở hơi
Cứ cậy làm Trời... để lạnh thế sao?
Hãy cho chút ấm đi nào
Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?

Mọi người mãi nằm trên giường
Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.
Xin Trời thương xớt chúng sinh
Đừng để giá lạnh... điêu linh cõi trần.






THƠ CHẾ VUI: RÉT QUÁ "NÓ" TRỐN MẤT

Thơ: Minh Toàn
Rét quá nó trốn mất
Tìm mãi chẳng thấy đâu
Rờ dẫm một hồi lâu
Trốn đâu mà không thấy
Gọi điện cho bà vợ
Bán hàng ở ngoài chợ
Em ơi về mà xem
Rét quá nó trốn đâu
Anh tìm lâu không thấy
Bà vợ lại cười khẩy
Cứ để đấy em tìm
Dù nó có bị chìm
Em cũng tìm bằng được
Để cuối buổi tan chợ
Em về sẽ tìm cho
Ở nhà đừng có lo
Không giờ ... Đêm sẽ thấy
Quả nhiên là như vậy
Khi đêm về lúc lâu
Bên nhau chao hơi ấm
Sóng tình lại trào dâng
Long lanh trong ánh mắt
Ngọt ngào làn môi thương
Vòng tay thêm xiết chặt
Vợ thì thầm bên tai
Anh ơi em lại thấy
Nó về rồi đấy anh
Tình vợ chồng thêm xanh
Dù mái đầu điểm bạc.


BÀI THƠ VIẾT VỀ CÁI RÉT

Thơ: Chiều Tím
Hôm nay miền Bắc rét ghê
Tay chân tê lạnh bốn bề gió lay
Mũ len, quần tất, áo giầy
Trang bị như thể cưỡi mây Thiên Hà !

Lạng Sơn, Yên Bái, Bắc Qua
Sa pa tuyết trắng ngỡ là châu Âu
Cuối đông đâu phải mùa Ngâu
Mưa rơi buốt lạnh, tim sầu héo hon !

Tình anh xa cách mỏi mòn
Mình em lạnh lẽo gối buông hững hờ
Vẫn luôn nồng ấm lời thơ
Để hương tình mãi bến mơ ngập lòng !

Tình em vẫn mãi chờ mong
Vòng tay choàng ấm đêm đông mỗi ngày
Thủy chung như nắng cùng mây
Anh về băng giá tan ngay từng giờ!


THƠ VUI: RÉT NỮA TÔI TOI

Thơ: Lệ Hằng
Trời ơi! Ông tạnh mưa đi
Ông cho tí nắng không thì...tôi toi
Rét gì rét quá đi thôi
Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra

Rét chẳng muốn ra khỏi nhà
Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm
Rét chẳng muốn nấu cả cơm
Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?

Rét gì mà rét quá đi
Ông mau mau nắng không thì tôi...toi!