Thơ tình cuối mùa Xuân, tiễn Xuân, tàn Xuân hay nhất

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016
(thaidui.com) Tuyển chọn những bài thơ tình cuối mùa Xuân, tiễn mùa Xuân đi, Xuân tàn,.. hay nhất.
Thơ tình cuối mùa Xuân, tiễn Xuân, tàn Xuân hay nhất

BÀI THƠ: TẢN MẠN CUỐI XUÂN

Thơ: Sa Sa
Chẳng mấy mà rồi đã cuối Xuân
Những cơn mưa bụi cũng thưa dần
Nắng chiều trễ nải dài vô tận
Gió sớm hiu hiu nhẹ mấy phần

Xuân hết nghĩa là hết tháng hai
Hết luôn Tết với Va len thai
Tiền trong ví cạn buồn tê tái
Ảm ảnh nghèo nàn bám dẳng dai

Hết tháng hai thì tới tháng ba
Hoa sưa lại nở trước hiên nhà
Ai kia chẳng biết quen hay lạ
Kiếm cớ ngày nào cũng ghé qua

Hết tết dư âm còn luẩn quẩn
Đông tàn giá lạnh sẽ lui chân
Mắt buồn đang ngóng ai ngơ ngẩn
Tiết Hạ nồng oi sắp tới gần

Muốn viết rất nhiều cho tháng hai
Gửi vào thi tứ dáng hình ai
Ẩn trong câu chữ điều e ngại
Tản mạn cuối Xuân chớ trách dài.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: XUÂN TÀN

Thơ: Phạm Hương Giang
Xuân tàn ủ dột bởi tình duyên
Trở giấc nhiều đêm mọng mắt huyền
Nhủ dạ rời xa nhưng còn nhớ
dằn lòng chẳng luyến lại nào quên
Niềm đau nghĩa cũ sao kìm nén
Nỗi hận tình xưa vẫn vọng truyền
Xót đớn cho mình luôn mộng huyễn
Tâm hồn rã rượi chẳng bình yên.

BÀI THƠ: XUÂN QUA RỒI

Thơ: Nhung Nguyễn
Mùa xuân đã vội bỏ đi rồi
Mấy cội mai già xác xơ thôi
Gốc trụi hoa tàn im trước gió
Cành trơ lá úa lặng bên đời
Còn đâu những lúc người chăm bón
Hết cả bao lần kẻ ngắm soi
Một khoảng vườn xinh nay tàn tạ
Giờ đây chỉ thấy nghẹn câm lời

BÀI THƠ: CHIA TAY XUÂN

Thơ: Hạnh Kim
Xuân chia tay hẹn sang năm gặp lại
Sắc vàng mai tiễn trải lối đầy bông
Nhìn mùa qua sao tôi rối tơ lòng
Hương thừa ngậy mênh mông ngàn nỗi nhớ

Xuân dần xa tôi ngẩn ngơ trước ngõ
Mưa thì thầm rơi nhỏ giọt thềm sân
Hoàng hôn dần tắt nắng dạ lâng lâng
Trời se lạnh mong nắng hồng sưởi ấm

Biết là xa nhưng xuân tình sâu đậm
Xuân quay lưng tôi nhớ lắm xuân ơi!
Cuối mùa nghe hơi thở vội đất trời
Ôm hương tiếc hồn chơi vơi thật lạ!

Đến và đi giao thoa mùa nắng hạ
Xuân giã từ hoa lá cũng tàn nhanh
Lộc biếc non nay xanh lá trên cành
Rung trước gió quẩn quanh chào tạm biệt

Xuân có biết tôi yêu xuân da diết?
Hương nồng xuân thật tuyệt cứ lất lay
Có phải chăng hồn mãi đắm đuối say?
Mê mật ngọt xuân hoài mang hạnh phúc?

Xuân đã đến đánh thức đông mấy lúc
Xuân ra đi thúc giục hạ đổi ngôi
Ừ thì mai xuân cũng đã đi rồi!
Nén lòng gửi một lời...yêu...xuân...mãi.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: TẦM XUÂN GỌI HẠ

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Ta tìm một đóa tầm xuân
Dường như lạc mất ngập ngừng buồn thiu
Thì ra Hạ đến cuối chiều
Chạnh lòng một tiếng ve kêu đượm buồn

Ngẩn ngơ theo cánh chuồn chuồn
Tầm xuân gọi hạ chiều buông la đà
Trường tan dìu dập phố xa
Áo ai trắng cả lối qua nao lòng

Hoàng hôn thắp lửa phượng hồng
Ta ngồi đếm nhịp từng vòng xe qua
Áo em chắp cánh hai tà
Tung bay theo gió chiều ta... thẩn thờ

Em cười ươm những giấc mơ
Cho hồn ta lạc chiều bơ vơ... chiều
Chắc vừa rơi một chút yêu
Bước về lại thấy liêu xiêu trong lòng

Ta nghe khắp cả trời không
Tầm xuân gọi hạ phiêu bồng trong ta.

BÀI THƠ: TIỄN XUÂN

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Đưa tay tiễn biệt mùa Xuân
Buồn vương với những bước chân ngại ngần
Xuân đi xuân đến bao lần
Tạ từ ta lại bần thần... xuân ơi!

Nghe lòng một thoáng chơi vơi
Vì ta chưa kịp nói lời yêu thương
Chiều rơi những ánh tà dương
Thấy mùa Hạ đến bên đường... nao nao

Đưa tay tiễn biệt Mai - Đào
Tiễn con nắng ấm én chao khắp trời
Tiễn mùa hoa cúc vàng tươi
Tháng Giêng bao khúc Xuân ngời còn đâu !?

Giật mình mùa Hạ qua mau
Con ve ngâm một khúc sầu buồn tênh
Phượng Hồng đã thắp lửa lên
Thì Xuân đã lạc bên miền xa trông

Chợt ta xao xuyến trong lòng
Em còn phảng phất xuân hồng... ta mơ!

THƠ GIAO MÙA XUÂN HẠ

Thơ: Việt Cường
Trời giận giữ mưa hoài chẳng ngớt
Tiếng mưa buồn não ruột về đêm
Vẳng đâu nỗi nhớ bên thềm
Tàn Xuân... Hạ đến, lòng thêm rã rời

Lòng khắc khoải sầu rơi quạnh quẽ
Những bi hài nhỏ bé ngày xưa
Chợt theo khoảnh khắc giao mùa
Về đan nỗi nhớ đò đưa ngẹn ngào

Ôi kỷ niệm làm sao rõ nét
Trỗi từng cơn cách biệt hao gầy
Bóng người ẩn hiện về đây
Duyên tình rạn vỡ đong đầy vấn vương

Dòng trạng thái... tâm thường rũ bỏ
Bởi vì ai đã có gia đình
Nỗi lòng lịm tắt bình minh
Đêm dài vắng lặng oan tình hẩm hiu.