Những bài thơ tháng 5, tình thơ tháng năm hay nhất

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016
(thaidui.com) Thái Dúi xin tuyển chọn những bài thơ tháng 5 hay và mới nhất. Đó là những vần thơ chào tháng 5, những tình khúc tháng năm lãng mạn viết cho tình yêu đôi lứa.

Thơ tháng 5

BÀI THƠ: CHÀO THÁNG NĂM

Thơ: Vũ Nguyên
Rộn ràng tiếng nhạc ve ve
Một trời phượng nở đón hè đã sang
Tháng năm nắng tắt muộn màng
Tà dương buông muộn trăng vàng lẵng lơ

Tháng năm tiếng quốc đợi chờ
Gọi bày lảnh lót trong ngờ ngợ đêm
Ngoài đồng lúa đã độ chiêm
Năm giờ trời đã nắng lên cao rồi

Cánh diều cùng gió chơi vơi
Sợi dây cước níu lúc vời vợi cao
Tiếng ve nức nở nghẹn ngào
Phượng hồng đỏ thắm xin Chào Tháng Năm.





BÀI THƠ: VỀ VỚI THÁNG NĂM

Thơ: Trần Thế Phương
Anh lại về với cái nắng tháng năm,
Thăm lối cũ con đường xưa em đợi.
Gió thổi qua cầu mang buồn vời vợi,
Chỉ một lần...lỗi hẹn đến nghìn sau !

Chiếc nón ngày nào giờ đã úa màu,
Nghiêng nửa má suốt một thời con gái.
Trang thư cuối em ép nhành hoa dại,
Mãi bây giờ còn tê tái ngẩn ngơ.

Cánh phượng hồng buổi ấy dệt nên thơ,
Có biết đâu đọng đôi bờ chia biệt.
Và cứ mỗi mùa phượng thay lá biếc,
Anh chìm vào dòng nuối tiếc bâng khuâng !

Trên dòng sông ai có tắm hai lần,
Anh đã thả trôi khung trời kỷ niệm.
Bến xưa lục bình giăng đầy sắc tím,
Anh lại về tìm kiếm với tháng năm .

Thơ tháng năm

BÀI THƠ: THÁNG TƯ ĐI, THÁNG NĂM LẠI ĐẾN

Thơ: Sơn Nguyễn
Tôi thả hồn, dòng đời tấp nập
Phố đông người, chật kín ngừơi đi
Tôi chen chúc để được cái gì
Ngày qua ngày mấy khi trọn vẹn

Tôi lang thang công viên nơi hẹn
Một chổ ngồi quen thuộc cafe
Tôi lục tìm, ký ức cơn mê
Dáo dát ai về ngoài bên cửa

Tôi lại đi rồi lại đi nữa
Nụ cừơi ai ẩn nấp đâu đây
Giọt nắng vàng, hờ hững bao ngày
Thoáng xa xa lá bay từng chiếc

Em nơi đâu sao ta chẳng biết,
Ôm tim khờ da diết nhớ em
Rượu bao nhiêu mà vẫn còn thèm,
Đôi môi ấy tóc mềm buông xoã.

Ta mất em ta mất tất cả
Để lối vễ bóng ngã bóng nghiêng
Đèn lấp lánh mà tự mang phiền
Bởi nụ cười dáng duyên hôm ấy.

Tháng tư đi tháng năm lại đến
Cứ hỏi thầm có giúp ta không
Hay để ta mang nặng trong lòng,
Cứ thẩn thờ nhìn sông lười chảy.





THƠ LỤC BÁT THÁNG NĂM

Thơ: Lãng Du Khách
Vậy là đã tới tháng năm
Phượng hồng rực rỡ lại thăm sân trường
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương
Đọng trong trang vở thân thương vào đời

Sân trường đỏ cánh phượng rơi
Những tà áo trắng nghẹn lời chia xa
Bờ mi ngấn giọt lệ nhoà
Xoè bàn tay hứng cánh hoa cài đầu

Mai này dù có nơi đâu
Trường xưa bạn cũ tình đầu chẳng phai
Tháng năm cũng trắng hoa nhài
Ấy là tinh khiết tặng ai xa rời

Hương sen toả sắc khắp nơi
Kết đài chào đón cuộc đời vĩ nhân
BÁC HỒ sống mãi trong dân
Suốt đời vì nước quên thân của mình

Đầm sen hoa nở rung rinh
Thoảng cơn gió mát đắm mình hồn quê
Ve sầu giục dã hè vể
Hoàng hôn buông toả triền đê sáo diều

Sông quê con nước liêu xiêu
Cuộn phù xa đỏ của chiều mưa giông
Ngày mai tiễn biệt tuổi hồng
Đôi chân ta bước phiêu bồng LÃNG DU !

BÀI THƠ: THÁNG NĂM VỀ

Thơ: Hảo Trần
Tháng năm về mang bao kỷ niệm
Ai đem lửa thắp đỏ trời thơ
Ve ngân vang khúc hát chia ly
Hoa phượng nở mùa thi đang đợi

Tà áo em tươi màu nắng mới
Trắng tinh khôi lứa tuổi học trò
Em e ấp thẹn thùng bối rối
Cánh phượng hồng thầm gửi tình thơ

Tháng năm về hoa tím ngẫn ngơ
Bằng lăng nở rợp trời góc phố
Mái tóc em tung bay trong gió
Tuổi thần tiên đầy những ước mơ

Tháng năm về bao điều muốn nói
Lời yêu thương chưa trao gửi vội
Nắng ửng hồng đôi má em thơ
Tháng năm về đẹp những giấc mơ.

TÌNH KHÚC THÁNG NĂM

Thơ: Tím Bằng Lăng
Tháng năm về nghe gió hạ lao xao
Hương bách hợp quyện bay vào trong gió
Phượng đơm bông sắc rực hồng thắm đỏ
Tím mây chiều bao nỗi nhớ mùa xa

Tháng năm về trên lối cũ ta qua
Cơn mưa hạ ướt nhạt nhòa cây cỏ
Đan nỗi nhớ gửi theo vào lọn gió
Níu mùa sang sắc hoa đỏ nồng nàn

Tháng năm ơi nỗi nhung nhớ ngập tràn
Hương mùa cũ nắng nhạt vàng cuối phố
Hàng cây xanh chiều nghiêng buồn lá đổ
Thềm rêu in vết loang lổ nhạt nhòa

Tháng năm về ta viết bản tình ca
Ve tấu nhạc ngày chia xa bè bạn
Cuối trời xa vầng mây chiều tím rạn
Giữa tầng không cánh chim nhạn lạc bầy

Tháng năm về trang nhật ký mực giây
Vần thơ cũ còn đây bao kỷ niệm
Tuổi mộng hằng ta như còn lưu luyến
Mối tình si mãi quấn quyện không rời

Tháng năm về cánh phượng đỏ nhẹ rơi
Gom hoài niệm trong cuộc đời ta trải
Cất trong tim bao buồn vui đọng lại
Mỗi mùa qua ta thương nhớ ngập tràn.





THÁNG NĂM
Thơ: Trần Long
Đến nữa rồi! thương quá tháng năm ơi!
Tháng rạo rực cháy đỏ trời Phượng nở
Tiếng Ve rộn để lòng dâng nỗi nhớ!
Sắp xa rồi ai mà nỡ quên mau

Tháng Năm về, mình chẳng muốn xa nhau
Nắng hiểu lắm nên nhuộm màu tươi đỏ
Thương ghế đá mãi chờ ai vàng võ
Vắng sân trường hoa Phượng có cô đơn?

Tháng Năm sang, người ta bỗng dỗi hờn
Buồn len lỏi trỗi từng cơn héo hắt
Sao vội vã chớp làn mi...quay mặt
Ngấn lệ vương trên khoé mắt rưng buồn!

Tháng Năm về,mưa chiều chẳng ngừng tuôn
Sầu vây kín như cứ luồn sâu mãi
Ve ngân rộn chợt nghe lòng tê tái
Muốn nói nhiều...mà e ngại quá thôi

Tháng Năm về ! Thời gian hỡi!...đừng trôi...!!!
Đến chi vội để bồi hồi xao xuyến
Bao năm tháng mình bên nhau hoà quện
Sắp phải xa lòng quyến luyến không rời

Tháng Năm về xin nước mắt đừng rơi!

THÁNG 5
Thơ: Đỗ Luyên
Trong nắng chiều em nhìn cánh phượng rơi
Và chợt hỏi phương trời anh có nhớ
Tháng năm đến cả rừng hoa bừng nở
Tự khi nào duyên nợ gắn đời nhau

Trong nắng vàng làn sương cũng tan mau
Trên cánh phượng chuốt trau hình anh đó
Tình ủ ngọt mà bữa nào anh ngỏ
Tháng năm về hoa đỏ chợt nhớ hơn

Trong nắng nghiêng lòng xen chút trách hờn
Bởi lòng chợt nổi cơn sầu heo hắt
Giọng ve cũng bổng trầm khi khoan nhặt
Nhớ anh nhiều lệ mắt bỗng chợt tuôn

Tháng năm ơi đừng gieo những nỗi buồn
Mưa bất chợt òa tuôn cùng nắng trải
Yêu người lắm mối tình khờ ngây dại
Tự nhủ lòng thương mãi chỉ người thôi

Tháng năm về! thêu dệt mảnh hồn côi
Dòng lưu bút đắp bồi bao ước nguyện
Dù xa cách nhưng nghĩa thì hòa quyện
Mong gặp nhau để lưu luyến cung trời

Tháng năm rồi mà nỗi nhớ nào vơi.
Sửa bài viết