Tổng hợp thơ tình Mưa mùa Thu hay & tâm trạng nhất

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015
(thaidui.com) Tổng hợp những bài thơ viết về những cơn mưa mùa Thu thật hay và tâm trạng nhất. Những bài thơ tình lãng mãn dưới cơn mưa của mùa Thu.

Tổng hợp thơ tình Mưa mùa Thu hay & tâm trạng nhất
thơ mưa thu (ảnh: internet)

THƠ TÌNH: MƯA THU

Tác giả: Cẩm Chi Châu
Em hát bài “Giọt mưa thu” nức nở
Mà lòng mình vẫn trăn trở nhớ ai
Giọt mưa rơi, rơi thánh thót bên tai
Làm em đếm qua canh hai chưa hết

Nửa đêm rồi chiếc đồng hồ chết tiệt
Vẫn tí tách trong tĩnh lặng bình yên
Giọt mưa rơi vẫn thả xuống hồn nhiên
Mà mắt vẫn một đêm dài thức trắng

Tang tảng sáng trời vẫn mưa sâu lắng
Mấy ngày trời không sợi nắng buông xuôi
Buồn đến độ chim chẳng bạn sánh đôi
Chiêm chiếp kêu vẫn đơn côi lẻ bóng

Gió thoang thoảng không làm nên đợt sóng
Mây hắt hiu như đang ngóng chờ ai
Lòng vắng muôn bề, tình đã nhạt phai
Làm lòng dạ nức nở hoài không dứt

Giọt mưa rơi ở ngoài hiên thánh thót
Giơ bàn tay hứng một giọt mưa rơi
Hạt mưa tan tung tóe khắp mọi nơi
Như tình em đầy vơi theo nỗi nhớ

Giọt mưa thu chỉ là một cái cớ
Nhưng sao lòng em vẫn nhớ vẫn yêu
Giọt mưa thu đã gợi lại bao điều
Của tình duyên trong mưa chiều thu lạnh.





BÀI THƠ: MƯA ĐÊM

Tác giả: Thanh Nguyễn
Tí tách ngoài kia giọt giọt sầu
Đêm nằm trở giấc lặng nghe mau
Mưa Thu bất chợt trời về sáng
Lạnh giá đêm trường để nhớ nhau

Cửa sổ nhìn ra ánh đèn mờ
Cây nghiêng gió trở giọt mưa mau
U sầu nhớ lại đêm mưa cũ
Chẳng biết người xưa có thấy lâu ... ?

Chẳng biết người xưa có nhớ nhau ?
Môi hôn ấm áp giữa đêm thâu
Người xa để nhớ, đêm mưa đổ
Lạnh lẽo mưa về ngủ được đâu !

thơ tình mưa mùa Thu
thơ tình mưa mùa Thu (ảnh: internet)

BÀI THƠ: MƯA THU

Tác giả: Văn Thơ
Giữa thu mưa nặng hạt sầu
Hồ thu tỉnh lặng trời ngâu sợi buồn
Thững thờ ngăn giọt lệ tuôn
Chạnh hồn sinh nữ gió nguồn thác reo

Mưa thu đá đông chân bèo
Hồ thu gợn sóng eo sèo bốc hơi
Tình em được viết không lời
Gởi vào trăng gió rạng ngời hương yêu

Tình thu một cõi liêu xiêu
Dòng tương lệ nhỏ bao chiều vấn vương
Nào ai thấu nỗi đoạn trường
Mưa giăng ngập lối giọt sương giãi bày.





MƯA CHIỀU ..!
Thơ: Lê Ngọc
Con phố nhỏ rải rác lá vàng rơi
Cơn mưa chiều làm em tôi ướt áo
Thoảng trong gió quện hương nồng thạch thảo
Đọng trong em vương tà áo chẳng rời !

Thu cuối mùa nên mưa cũng chơi vơi
Quyến luyến mãi không muốn rời phố chợ
Nên bất chợt buông giận hờn vô cớ
Vẽ chút buồn lên tình lỡ ngày nao !

Đông lạnh về đêm thiếu những vì sao
Bầu trời cũng đổi sắc mầu lơ đãng
Cuộc tình ta ngỡ trôi vào quên lãng
Chợt trở về trên phố vắng chiều mưa !

Trả lại em buông một mối duyên thừa
Mà em đã gieo ngày xưa khờ dại
Bao ngày qua một mình anh bước mãi
Mà không sao dỗ nổi trái tim hờn !

Em lại về cho nỗi nhớ dài hơn
Như mưa chiều giận hờn thu vàng võ
Dẫu mùa đông lạnh lùng về con phố
Chẳng nguôi đi niềm nhớ buổi thu tàn !

THƠ TÌNH YÊU: MƯA THU

Tác giả: Giọt Buồn Không Tên
Trời vào thu lá vàng rơi ngập lối
Lòng miên man bổi hổi chuyện ngày xưa
Hàng cây me còn đọng chút hương thừa
Sương chiều lạnh đong đưa vuơng lá cỏ

Mình gặp nhau tình cờ trên phố nhỏ
Tay em run vì cơn gió hững hờ
Ánh mắt nào làm thao thức đêm mơ
Cho nổi nhớ dại khờ tim xao xuyến

Đôi mắt em là khoảng trời thánh thiện
Ru hồn tôi hoà quyện với men tình
Môi ngại ngùng không nói chỉ lặng thinh
Đường khuya vắng in bóng mình chung bước

Bấy nhiêu thôi mà lòng như hẹn ước
Sẽ bên nhau xuôi ngược mãi đường đời
Rồi mai này bên cánh võng à ơi
Tiếng con trẻ ngọt lời ru trọn giấc

Tôi yêu em một tình yêu rất thật
Để giờ đây chồng chất nổi thương sầu
Em đi rồi quạnh vắng những đêm thâu
Cho nổi nhớ chìm sâu trong giá buốt

Lá vàng rơi từng chiếc sầu não ruột
Hàng me xưa thân thuộc vẩn đợi chờ
Cơn gió nào se lạnh những đêm mơ
Đường khuya vắng chơ vơ mình tôi bước

Hạt mưa rơi hay lệ sầu chảy ngược
Từng giọt buồn làm hoen ướt mi cay.

thơ mưa buồn mùa Thu
thơ mưa buồn mùa Thu (ảnh: internet)

TIẾNG MƯA THU

Thơ: Lý Trung
Thẩn thờ nghe tiếng lá rơi
Hồn thu xào xạc ru hời không gian
Nỗi buồn gặm nhắm cho tàn
Niềm vui mấy chốc cũng tan hửng hờ

Để lòng một cõi bơ vơ
Em còn hoan hỷ giả vờ yêu thương
Là khi thao thức đêm trường
Cớ sao mà phải nặng vương đến người

Lật trang nhật ký mấy mươi
Ngỡ ngàng luyến tiếc mỉm cười đắng cay
Chẳng hờn số phận an bày
Tìm trong kỷ niệm ai hay cho mình

Mưa thu trong tiếng lặng thinh
Ngoài hiên đẫm ướt bóng hình ngẫn ngơ
Lối xưa mệt mỏi đợi chờ
Ngỏ mòn dỉ vãng lời thơ khẽ khàng

Phương trời xa lạ còn mang
Lệ sầu thuở ấy bên đàng tiễn đưa
Nghẹn ngào biết mấy cho vừa
Tình thêm bước nửa hay chưa...Hỡi Tình.





MƯA LẠNH CHIỀU THU

Thơ: Diệp Ly
Thu gửi gì trong từng tiếng mưa rơi
Cho sầu nhớ rã rời ngàn xác lá
Hồn giá buốt nghe chiều mênh mông quá
Những tàn phai chia ngã mộng ban đầu.

Hoàng hôn buồn lệ đẫm khóe mắt sâu
Tình chung hỡi kiếp nào còn nuối tiếc
Lời yêu thương trong tim còn da diết
Kỷ niệm còn tha thiết gọi từng đêm.

Mai xa rồi anh có nhớ về em
Khi thu đến bên thềm chiều phai nắng
Có tìm em trong giấc mơ thầm lặng
Lúc tàn khuya canh vắng bóng trăng mờ ?

Không còn nhau tàn úa cả mùa thơ
Mưa giăng mắc thẫn thờ trên lối cũ
Những dư hương người ơi làm sao đủ
Sưởi lòng em héo rũ đáy hoang mồ.

Lá xa cành cây xơ xác cằn khô
Như tim yêu đợi chờ trong vô vọng
Cánh diều băng giữa trời xa gió lộng
Hồn thơ sầu lúc mưa lạnh chiều thu.

thơ mưa mùa Thu hay
thơ mưa mùa Thu hay (ảnh: internet)

MƯA THU CUỐI

Thơ: Hanh Kim Iub
Nắng trốn đi đâu.... hỡi nắng ơi?
Để mây giăng xám cả khung trời!
Gió đẩy hơi sương dầy nặng hạt...
Mưa nhỏ giọt hoài....Mưa cứ rơi....!

Thênh thang chân bước chỉ mình tôi
Phố nhỏ lặng im ....chẳng bóng người
Ngắm hạt mưa thu bay mùa cuối...
Dạ buồn ngơ ngẩn mãi chơi vơi..!

Dòng đời hối hả sao mãi miết?
Cuộn dòng thời gian chảy không nguôi!
Ôm ghì níu kéo chi thu tiếc?
Mùa đã sang mùa bỏ buông trôi....

Thu đã xong chưa? Tiễn chân thôi!
Một thuở thu phai nhoà nhạt rồi!
Thu còn vương vấn chi thêm nữa?
Đông đã gần kề! Hãy nhường ngôi!