Saigon đẹp nhất ở cái Tình, tản mạn về người Sài Gòn

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015
(thaidui.com) Bạn hỏi: "Saigon đẹp không?" Tui gật đầu khẳng định "Rất đẹp!", mắt vẫn nhìn mông lung chứ không nhìn bạn. Bạn lại hỏi: "Saigon đẹp nhất chỗ nào, chỉ bạn coi, Nhà Thờ Đức Bà hay Bitexco, hay gì?"
Lần này, tui nhìn bạn, mỉm cười chỉ vào tim mình, nói: "Saigon đẹp nhất ở cái Tình". Bạn ngẩn ngơ, mắt hiện hai dấu chấm hỏi to đùng. Tui chậm rãi nói bạn nghe.
Saigon đẹp nhất ở cái Tình, tản mạn về người Sài Gòn
Sài Gòn đẹp nhất ở cái Tình! (ảnh minh họa từ Internet)
Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là mỗi sáng ra ngõ, Bà bán cafe nhìn tui cười nói vọng theo: "Đi làm vui vẻ nha con gái!", để tui "Dạ" lại ngọt xớt và nụ cười thiệt tươi sau lớp khẩu trang để chào ngày mới.

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là có khi cố tình quên tắt xi-nhan để được nghe lời nhắc: "Tắt xi-nhan kìa em ơi!", là từ khi xe máy hiện đại phải bật chống lên mới đề được, lại làm thi thoảng nhớ giữa đường nghe tiếng nhắc: "Bật chống lên con ơi, té bây giờ", rồi chạy đi không cần lời cảm ơn đáp trả. Là góc cua ngã ba cả hai xe đều đi thật chậm, để khi lách nhẹ qua nhau kèm nụ cười và cái gật đầu, văn minh đôi khi là cách sống chứ chẳng phụ thuộc gì về tầng lớp xã hội hay trình độ tri thức, thật!

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là nụ cười tươi rói của anh bảo vệ khi vô tới văn phòng, là sau lời chào bạn tạp vụ lại hỏi: "Chị ăn gì chưa, bánh giò, bánh canh, hủ tíu, bánh mì, em đi mua cho chị liền", vậy cũng đủ làm lòng người phơi phới theo.

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là khu chợ sỉ xôn xao xe cộ hàng hoá dịp cuối năm, chiếm gần hết đường nhưng khi xe lớn ra vô là: "Đợi em chút anh Hai, để em dời cho anh qua, rồi rồi tới luôn bác tài ơi...", dẫu rằng trưa nắng đổ lửa, nhưng cũng nồng ấm những giọt mồ hôi thắm tình.

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là bạn bè í ới gọi nhau, chỉ với lý do là "nhớ", để trước đây mình cũng có vị trí to to trong lòng nó, mà bây giờ đành đoạn nó nói sẽ coi những ngày bạn trai bận thì nó gặp mình. Vậy mà ước gì có thể giận nó, nhưng trong lòng cứ thấy vui bởi nó đang bị hạnh phúc níu chân.

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Quán hủ tíu quen sáng nào cũng đông, có cậu bé đồng phục sinh viên chạy đôn chạy đáo bưng bê, bà chủ to béo lớn giọng oang oang: "Để đó đi học đi chút tao rửa cho, trễ giờ rồi kìa, mà mày ăn sáng chưa con, lấy ổ bánh mì theo nè!" Đôi khi ngọt ngào vẫn thua xa lắc những lời nói này giữa xô bồ phố thị, nhỉ?!?
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là bạn bè hú hí nhau, tặng nhau cái bánh tét Mẹ gói chắc tay gửi dưới quê lên, nếp nhà trồng, thịt heo nhà nuôi, lá chuối vườn nhà, uống ngụm beer Saigon nói là "ăn Tết sớm nghen!", ngắm phố xá, nói cười chuyện không đâu mà thấy sao thương lắm!

Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là cánh thiệp viết tay món quà tự gói trao nhau dịp cuối năm, để thấy cảm giác nợ nhau hoài cái nghĩa, thấy đẹp lòng nhau cái thương, chứ hoa hoè mai lan cúc trúc xanh đỏ lập loè ngoài kia, chỉ để mỉm cười lướt qua, vì Saigon đẹp ở nơi khác, chẳng phải ở bộ đồ sến súa dị hợm đang bị khoác lên mình mỗi độ cuối năm.
trà đá miễn phí ở Sài Gòn
Trà đá miễn phí ở Sài Gòn (ảnh minh họa từ Internet)
Saigon đẹp nhất ở cái Tình,
Là lúc đẩy anh Vespa nặng nề do xẹp bánh, bỗng một bạn trẻ đi đến: "Chị ơi, để em đẩy giùm cho, nhà em sửa xe gần đây." Ta nghi ngại lòng tốt vì đời thật giả khó lường, bạn trẻ lại tặng ta nụ cười thật tươi: "Sao cho chị tin ta, hay chị giữ chìa khoá đi, xe bị bể bánh sao e chạy được, muốn giúp chị thôi!" Ta lại một lần cá cược người tình Vespa của mình với lòng tin ở con người xa lạ, để thấy em đẹp rạng ngời bởi sự nhân nghĩa, mắt bỗng sáng bừng lên em nói tiếp: "Ah, hay chị đẩy phía trên đi, em đẩy phía did xe cho chị yên tâm." Cảm giác tủi thân biến đâu mất tiêu nhường cho sự cảm kích và lòng biết ơn, đêm phố mưa rả rích mà thấy ấm.

Saigon nắng sớm mưa chiều nhưng cái Tình vẫn cứ đẹp và sáng ngời.

Mắt bạn sáng lên theo lời kể, từng tia nắng vàng xuyên qua kẽ lá chào ngày mới. Tui nói thêm với bạn: "Saigon đẹp lắm nhưng đừng trông đợi một Saigon mơ mộng như Đà Lạt, Saigon lãng mạn như Hà Nội hay cổ kính như kinh đô Huế để sẽ thất vọng đấy. Bởi Saigon là cuộc sống hối hả ngày đêm, Saigon là sự đón nhận tất cả mọi người, Saigon là mở lòng chia sẻ, Saigon là sự hào sảng cho đi không toan tính, Saigon khói bụi mà chưa bao giờ thấy cái tình bị ô nhiễm. Saigon cho chúng ta được hồn nhiên sống, phơi phới tin yêu, sống trọn vẹn và cũng được những chân tình đáp lại..."

Saigon, những ngày tháng 12 đẹp Tình!
Vy Nguyễn
Sửa bài viết