Những bài thơ Hoa Dã Quỳ hay, tình thơ hoa cúc quỳ thật đẹp

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2016
Xin tuyển chọn 1 số bài thơ hay viết về loài hoa dã quỳ (còn gọi là cúc quỳ, hướng dương dại,..). Đây là những vần thơ hoa dã quỳ mới sáng tác, xin mời các bạn cùng xem qua.


Thơ hoa dã quỳ
Thơ hay về hoa dã quỳ (ảnh: internet)

#01. ()

HOA DÃ QUỲ - Thơ: Oanh Kim

Đông lại về với cao nguyên lộng gió
Với mây chiều sắc đỏ buổi hoàng hôn
Ngắm màu hoa vàng rực đến mê hồn
Dã quỳ đó ngập tràn trên lối nhỏ

Ta say sưa nhìn hoa vờn theo gió
Có chút gì trợt xao động lòng ta
Tình vấn Vương khi nắng đã xế tà
Sương nhẹ rơi vương đầy trên lá cỏ

Dã quỳ ơi có bao điều muốn ngỏ
Hỡi loài hoa bé nhỏ mà ta yêu
Không kiêu sa chẳng vẻ đẹp mỹ miều
Mà xao xuyến mỗi lần qua lối đó

Những mùa hoa vàng rực nơi ngõ nhỏ
Đông lạnh về thêm ấm áp yêu thương
Ôi loài hoa vẻ đẹp đến lạ thường
Tô điểm mãi cho cao nguyên thơ mộng!

thơ tình hoa dã quỳ
thơ tình hoa dã quỳ (ảnh: internet)

#02. ()

MÙA DÃ QUỲ - Thơ: Hoàng Lan

Hoa dã quỳ nở vàng tươi trước ngõ
Kỷ niệm xưa còn đó vẫn chưa quên
Không kiêu sa nhưng đằm thắm dịu hiền
Không ngào ngạt, nét duyên hương đồng nội

Anh nhớ không? Ngày anh đi rất vội
Làm ngỡ ngàng hoa đồng nội anh yêu
Anh thường khen hoa xinh đẹp mĩ miều
Hái tặng em thật nhiều em yêu nhé

Anh đi xa hoa cũng buồn lặng lẽ
Không còn ai ngấp nghé nụ hoa xinh
Không còn nghe lời âu yếm chân tình
Lúc hoàng hôn hay bình minh ngày mới

Mùa dã quỳ năm nay cũng vừa tới
Anh có về í ới nép vào hoa
Trốn tìm nhau dưới ánh nắng chiều tà
Cho dã quỳ mặn mà khoe sắc thắm!


#03. ()

DUYÊN ĐÔNG ĐÀ LẠT - Thơ: Đỗ Thủy

Sắc Quỳ vàng lung linh trong mắt ai
Chiều nghiêng ngả nắng say cùng hòa quyện
Em bên hoa níu sắc vàng quyến luyến
Sợ phai màu như chiều xuyến xao rơi !

Dã Quỳ say bung tỏa miệng em cười
Rung rinh đượm thắm tươi cùng khoe sắc
Em bên hoa buông nỗi niềm vướng mắc
Nhẹ tênh nhìn hoa mặc áo cà sa !

Vui đi em mặc chiều đuổi bóng tà
Say em nhé cười bên hoa rạng rỡ
Nhớ chăng em phút ban đầu bỡ ngỡ
Em cùng hoa e ấp hé chờ đông

Hoa làm duyên đông rực rỡ ấm nồng
Em làm duyên bên hoa bồng bềnh tỏa
Nắng nựng yêu trên má em bừng đỏ
Cao Nguyên vang lời gió hát rộn ràng

Mai em về nỗi nhớ gửi thênh thang
Hoa ở lại dịu dàng duyên Đà Lạt
Ép trong tim màu hoa vàng dào dạt
Giữa núi đồi bát ngát Dã Quỳ hoa.

Thơ tình hoa dã quỳ
Thơ tình hoa dã quỳ (ảnh: internet)

#04. ()

HOA TRONG GIÁ RÉT - Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tháng mười hai giá lạnh cắt thịt da.
Vậy mà có những loài hoa vẫn nở.
Hoa dã quỳ thân thương vàng rực rỡ.
Hoang dại bên đường đất đỏ Tây Nguyên.

Hoa cúc chi trắng tinh khiết dịu hiền.
Ở nơi quê mình một miền đất nhỏ.
Miền đất Thanh Hà mùa này lộng gió.
Hoa cải nở vàng rực rỡ sắc hương.

Những bông hoa trong gió rét thân thương.
Ngẩng cao đầu luôn kiên cường bất khuất.
Tô thắm đời những bông hoa từ đất.
Giản dị đời thường chân thật đáng yêu.

Anh về đây khi bóng ngả về chiều.
Nghe phảng phất tiếng sáo diều ngày đó.
Hiu hắt ven sông cô đơn con đò nhỏ.
Nhìn dòng nước buồn chợt nhớ người xưa.

Trong lòng anh lạnh giá gió đông lùa.
Em ở đâu sao vẫn chưa về lại.
Anh lang thang trên cánh đồng hoa cải.
Với một nỗi buồn hoang hoải không em.


#05. ()

HOA DÃ QUỲ - Thơ: Hoàng Trần

Trời Sen Thượng* mơ màng trong sương lạnh
Trên nẻo đường xa thẳm bước ta đi
Gió lay sương để đánh thức Dã Quỳ
Đổ lênh láng một màu vàng gọi nắng.

Giữa đại ngàn gió lạnh từng cơn nắng
Gió lay lay sóng sánh cánh Dã Quỳ
Lòng rộn ràng mà níu bước chân đi
Trời buông nắng để Dã Quỳ rực rỡ.

Chiều đông lạnh nhưng trong xanh đầy gió
Đẹp mơ màng nhìn sương quện nhành hoa
Màu tự tin, mạnh mẽ rất kiêu xa.
Đọng cả yêu thương nồng nàn sắc nắng.

Bông Dã Quỳ như mặt trời xinh xắn
Trải thảm vàng bất tận cuối trời xanh
Như soi gương trong nắng đẹp long lanh
Như tắm gội mở lòng cùng lữ khách.

Hoa ôm trọn gió trời và hương đất
Màu vàng lên biêng biếc bóng chiều rơi
Sáng bừng lên huyền hoặc cuối chân trời
Những thảm vàng chở nắng cõng mây trôi.

Ngắm Dã Quỳ trong mưa nhẹ chiều rơi
Bụi li ti vương cánh hoa bịn rịn
Giấu nắng đi để mưa chiều lưu luyến
Tiễn chân người lữ khách thoả đắm say.

Hẹn mùa sau khi hoa nở nơi đây
Màu vàng rộ để lay hồn nắng vỡ
Một loài hoa chắt chiu bao nỗi nhớ
Như nắng vàng toả ấm đất biên cương...!

* Sen Thượng: Tên địa danh thuộc huyện Mường Nhé tỉnh Điện Biên. Biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc.

thơ dã quỳ nở vàng tuyệt đẹp
thơ dã quỳ nở vàng tuyệt đẹp (ảnh: internet)

#06. ()

DÃ QUỲ NỞ ĐỢI ANH - Thơ: Hoàng Anh

Em ngược thời gian níu gió tìm anh
Đại ngàn bước giữa xa xanh sâu thẳm
Mình em với Dã Quỳ vàng nở thắm
Lòng bộn bề ta nhớ lắm người dưng

Từng câu thơ mang thả giữa núi rừng
Mong ngày ấy hắn người dưng lượm được
Nhớ đấy nhé hoa Dã Quỳ em ước
Bỏ bùa vàng để đón rước tình anh

Mỗi bông hoa là nguyện ước mong thành
Tình hai đứa kết hương lành mật ngọt
Bởi thương thế lên tình em đã trót
Nặng lòng rồi ơi đất đỏ ba gian

Nhớ thương anh em hát giữa đại ngàn
Tình ca của chàng Đam San tê tái
Yêu ngây ngất oằn trong đêm hoang dại
Chàng thương nàng còn yêu mãi ngàn năm

Đồi thông kia hai ngôi mộ yên nằm
Để tình vẹn không xa xăm cách trở
Em chỉ muốn tình ta thành duyên nợ
Về nhé mình Dã Quỳ nở đợi anh....!!!


#07. ()

HOA VÀNG PHỐ NÚI - Thơ: Nguyễn Đình Huân

Đông về thương nhớ Dã Quỳ.
Hoa vàng phố núi đến kỳ nở bông.
Không xinh tươi giống hoa hồng.
Không lộng lẫy tựa hoa trong sân vườn.

Dã Quỳ dân dã đời thường.
Hoang dại hoa đứng bên đường quanh năm.
Không người bón chẳng kẻ chăm.
Tự mình mọc chốn khô cằn hoang vu.

Ấp ủ qua cả mùa thu.
Khi cây héo úa sương mù lá rơi.
Dã Quỳ vẫn đứng chơi vơi.
Mùa đông giá buốt dâng đời hoa xinh.

Vàng tươi ấm áp hữu tình.
Mặc cho gió rét một mình đơm hoa.
Dã Quỳ sống mãi trong ta.
Mang bao cảm giác hiền hoà bình yên.

Như em cô gái Tây Nguyên.
Thật thà chất phác ngoan hiền dễ thương.
Cho anh say đắm vấn vương.
Khi mùa đông đến tìm đường lên thăm.

thơ kỷ niệm hoa dã quỳ hay
thơ kỷ niệm hoa dã quỳ hay (ảnh: internet)

#08. ()

TẶNG ANH - Thơ: Hoàng Lan

Tặng anh đó đóa dã quỳ phố núi
Sắc hoa vàng tươi thắm buổi đầu đông
Không kiêu sa, không lộng lẫy như hồng
Chỉ mặn mà chút hương đồng cỏ nội

Rằng anh ơi! hoa nở vàng muôn lối
Gió lay cành như vẫy gọi mùa xuân
Thấy không anh hoa dại của núi rừng
Cả không gian tưng bừng tranh hoa thắm

Trời vào đông giá lạnh vương sợi nắng
Thưa thớt dần hơi ấm buổi ban mai
Dã quỳ thôi anh nhé chẳng hoa lài
Hay cúc, huệ, trang đài trông rực rỡ

Em tặng anh đóa dã quỳ chớm nở
Chút hương tình lan tỏa cuối trời xa
Thoang thoảng bay trong sương sớm la đà
Ấm lòng anh khi thu qua đông đến.


#09. ()

TÂY NGUYÊN MÙA DÃ QUỲ - Thơ: Nguyễn Đình Huân

Mùa đông sang vàng rực rỡ Dã Quỳ.
Cùng khoe sắc dọc lối đi phố núi.
Hoa dân dã mà hồn ta đắm đuối.
Trên các nẻo đường rong ruổi Tây Nguyên.

Loài hoa xinh tươi rất đỗi dịu hiền.
Như cô gái đang cười duyên trong gió.
Trên núi rừng miền cao nguyên đất đỏ.
Sức sống tràn trề như cỏ hoang sơ.

Cứ hiên ngang trên sỏi đá cằn khô.
Mặc cho gió rét tím mờ đông giá.
Vẫn biếc xanh trên từng chiếc lá.
Hoa thắm màu nhuộm vàng cả mùa đông.

Có ai về Tây Nguyên với ta không.
Ngắm Dã Quỳ khi mùa bông đang nở.
Cùng uống rượu cần Y Miên một thuở.
Múa bên nhau khi ánh lửa bập bùng.

Tiếng chiêng ngân vang hùng vĩ núi rừng.
Cô gái Ê Đê thẹn thùng ánh mắt.
Cho ta say mê khi lần đầu gặp mặt.
Rượu cạn bình lửa tắt vẫn còn say.

ảnh hoa dã quỳ nở vàng ở Đà Lạt
ảnh hoa dã quỳ nở vàng ở Đà Lạt.

#10. ()

DÃ QUỲ TÌNH TA - Thơ: Phạm Thùy Dung

Biết không anh, dã quỳ đang nở rộ
Trải thảm hoa, rực rỡ khắp nẻo đường
Cánh hoa vàng, gợi nhớ nhớ thương thương
Ngày xưa ấy, ta chung đường vai sánh.

Nhớ không anh, chiều cao nguyên sương lạnh
Gió khẽ đùa, lay nhẹ cánh rung rinh
Dã quỳ xinh, em ví chuyện đôi mình
Anh biền biệt, nơi đâu tình thương mến?

Về thôi anh, đừng đổ cho định mệnh
Mãi phiêu du, biết bờ bến nơi đâu
Để tình yêu, năm tháng cũng phai màu
Em vò võ, canh thâu ôm chiếc bóng.

Vậy nhé anh, ta về chung lối mộng
Quên tủi buồn, ngày tháng sống đau thương
Căn nhà xinh, xây mơ ước bình thường
Đầy quanh ngõ, dã quỳ vươn rực rỡ.


#11. ()

THƯƠNG PHẬN DÃ QUỲ - Thơ: Dế Mèn

Dã Quỳ sắc trải vàng ươm
Tỏa bung rạng rỡ như gườm thách đông
Dù hương chẳng được thơm nồng
Cỗi cằn khô hạn vẫn không lụi tàn

Reo đùa giỡn gió râm ran
Bùng lên sự sống căng tràn mộng mơ
Dẫu thân cắm dậu che bờ
Len vào khúc nhạc vần thơ đẹp đời

Đâu nào có phải hoa chơi
Cho nên thật khó gọi mời bướm ong
Mùa mưa đến hẹn neo dòng
Dã Quỳ giã biệt khi xong việc mình!

Ảnh hoa dã quỳ và cô gái
Ảnh hoa dã quỳ và cô gái.

#12. ()

ĐÓA HOA ĐỜI - Thơ: Nguyễn Đình Huân

Trên đời có vạn loài hoa.
Hoa nào cũng đẹp đậm đà sắc hương.
Dã Quỳ hoang dại bên đường.
Vàng tươi dân dã đời thường đáng yêu.

Hoa sim nhuộm tím trời chiều.
Sầu đâu buồn nỗi cô liêu một đời.
Ly ly chia cách hai nơi.
Vạn thọ xin chúc những lời yêu thương.

Về đêm ngào ngạt Quỳnh hương.
Loài hoa trôi dạt tên thường bèo tây.
Vừa trôi vừa nở bông dày.
Lục bình hoa tím bèo mây dạt dào.

Phượng hồng nỗi nhớ nôn nao.
Mùa hè nở rộ ngọt ngào tiếng ve.
Mi mô sa đã từng nghe.
Từ đâu em tới say mê chuyện tình.

Từ Úc Châu tới một mình.
Mùa đông hoa nở thật xinh phố buồn.
Lên Đà Lạt hồ Xuân Hương.
Mi mô sa đứng bên đường chờ ai.

Thôi tạm biệt nhé bai bai.
Còn nhiều hoa đẹp kể hoài em ơi.
Riêng em một đoá hoa đời.
Cho anh say đắm đất trời ngả nghiêng.


#13. ()

MÙA HOA DÃ QUỲ - Thơ: Thanh Hà Lê

Đông đến mùa hoa của núi đồi
Dã quỳ hoa đẹp của lòng tôi
Mùa hoa tươi thắm vùng cao đó
Đà Lạt rừng hoa đẹp tuyệt vời

Ai đã từng qua chốn mộng mơ
Hoa vàng say đắm kẻ yêu thơ
Nơi này hò hẹn bao thi khách
Và những giai nhân những đợi chờ

Ai đã qua đây một lần thôi
Bên người yêu dấu lúc đẹp đôi
Hương tình thắm lúc mùa hoa đẹp
Có nhớ người không lúc chia phôi

Mùa hoa tinh túy của trời ban
Chỉ một nơi này lúc đông sang
Như tình cô gái hoài nuôi giữ
Dấu chút hương rừng Dã quỳ mang

Mùa hoa thơm ngát ở nơi đây
Đôi tình nhân trẻ thật mê say
Tình nên thơ lúc hoa Quỳ nở
Mãi nhớ mùa đông ở chốn này.

(còn cập nhật..)
Đã có 1 lời bình luận cho chủ đề Những bài thơ Hoa Dã Quỳ hay, tình thơ hoa cúc quỳ thật đẹp. Thái Dúi Blog rất hoan nghênh đón nhận những lời bình luận mang tính xây dựng từ độc giả.
  1. Thu Hường HOA DÃ QUỲ
    (viết tặng hai người bạn thân iu)

    "Tôi yêu một loài hoa hoang dã
    Giữa đại ngàn nắng gió cao nguyên
    Không rực rỡ, kiêu sa đài các
    Nhưng dịu hiền không bóng bẫy xa hoa"

    Anh đặt tên em là: "Dã Quỳ" hoa
    Mong đẹp tươi giữa đất trời nắng gió
    Mãi trong anh, tình thương và nỗi nhớ
    Nâng bước chân anh, cuối nẻo đường xa

    Hoa Dã Quỳ, không lộng lẫy kiêu sa
    Nhưng vững vàng trước phong ba bão táp
    Nét hoang dã trong nắng chiều vàng thắm
    Giữa núi rừng xa thẳm, vẫn đắm say

    Chắt lọc hương trời, hương đất nơi đây
    Một loài hoa dạn dày trong mưa nắng
    Thật mặn mà, thật đắm say tình thắm
    Hương núi đồi, quyện nắng ấm trời xanh

    Mùa Dã Quỳ, nhớ ghé lại nha anh
    Em hái tặng bông hoa ngàn gió núi
    Thay hoa quê thơm hương đồng gió nội
    Bởi nơi này chỉ có " DÃ QUỲ" thôi!!
Sửa bài viết

 
Di chuyển lên trên cùng



Bình luận bài viết